Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2018

ĐỜI VẪN HỮU TÌNH ("Chao sóng", tập thơ Hồ Thế Phất)


ĐỜI  VẪN HỮU TÌNH 


(Đọc "Chao sóng", tập thơ Hồ Thế Phất)
Trích Lặng trong hương lúa (NXB Vh, 2014)
             “Trên trời dưới nước vầng trăng
                Dưới sông, trên bãi là mình...”
/Chao Sóng)
         Thật sự là mình, thật sự là Hồ Thế Phất (HTP). Anh là Hội viên hội VHNT Bình Định, cũng là hội viên CLB Văn học Xuân Diệu Bình Định. Tôi còn nhớ đêm sinh hoạt CLB hôm mùng Bảy tháng Giêng năm Canh Dần (2010), anh mang thơ đến tặng ngập ngừng với chút ưu tư: "Thằng em nó tài trợ!" ngẫm người thơ sao mà thương đến thế! Cầm tập Chao Sóng (NXB Thuận Hóa 2009) của HTP sau 5 tập đã xuất bản: Chứng tích, Hái mộng, Cõi miền u u, Bước giữa chiêm bao, Mưa Xuân thì. Quả anh có một gia tài thơ đồ sộ. Đúng vậy, ở độ tuổi thất thập như anh còn "Chao sóng" thì 30 năm nữa phải có cả thư viện thơ, ai mà đuổi kịp!
      Tình thơ là bài đầu tiên trong tập có 13/14 câu tác giả sử dụng thanh huyền và không dấu nhẹ nhàng lơi lơi, dụng công thật tài tình cứ ngỡ anh là Bùi Giáng:
          “Lời chim đêm đơn ơi
          về đâu buồn kêu thưa rơi dần xa xa xa
          Cành cây vờn lay hoa
          hồn ta lâng lâng trời thơ nàng đem dâng
          Vùng đê mê miên man
          tình thơ ơi
          Ta ôm nàng hôn hôn khan”
    Cái đích của anh là Gieo Hạt* ươm mầm cho sự sống thăng hoa:
         “Con chim gieo hạt non ngàn
         anh gieo lục bát cho tràn thơ ca
         Em gieo cây lúa đồng xa
         cây ngàn-hạt lúa-thơ là của nhau
    Câu kết của tứ thơ lục bát giống câu hợp trong bài thất ngôn tứ tuyệt ở sự liên kết: Cây ngàn-hạt lúa-thơ là của nhau không thể thiếu được, vừa bình thường giản dị vừa trong trẻo lung linh, vừa mặn nồng ấm áp.


    Cũng thật lạ trong Chao sóng luôn chất đầy nỗi nhớ: Nhớ sen* đến Lạc bước* mong Gọi em một tiếng* Ban đầu* cho thanh âm vọng về Lòng Nghe*:
          “Rượu say đâu có bằng tình
          uống chung dĩ vãng ta phừng cơn điên
          Chiêm bao về giục lên thuyền
          lòng nghe đau thấu cửu tuyền em ơi”
      Có gì đâu, bởi biết ai chia sẻ, chàng thi sĩ đa tình muốn giải tỏa lòng mình cho dù nỗi đau đến tột cùng đỉnh điểm, rồi cũng phải vơi đi đêm lẻ trở về lắng đọng đơn côi Khoảng trắng* cứ lan tỏa mênh mông:
           “Đóa hoa huệ trắng theo chồng
           ta nâng rượu trắng say vầng trắng mây
     Cho quên đi thực tại lẻ loi chồng chất trong tĩnh lặng gói ghém những đầy vơi:
           “Vút lên trời
            Trăng
           trong cốc ngọc
            Vời vợi mắt em
            long lanh giọt rượu
            Thẳm sâu tim anh
             ắp rượu và trăng
       Buồn đấy rồi đi, vui đấy rồi mắt, say mãi với trăng thơ, với rượu tình. Những bài thơ viết cho mình, viết cho em yêu dấu đã được vắt ra trong thăm thẳm mơ hồ những nhớ nhung mong đợi... thời gian ơi có xóa nhòa! Anh bộc bạch qua chén Rượu đời*:          
           “Thôi thì uống cạn đơn côi
            sao càng uống cạn càng bời nhớ thương”
      Hình như ở HTP có cái ngông của Tản Đà, cái điên của Bùi Giáng, cái tình của Xuân Diệu,... chất ngất trong anh:
           “Ngàn năm mây vẫn phiêu linh
            ngàn năm gió vẫn đăng trình chưa thôi
            Em ngàn năm bóng chơi vơi
            ta ngàn năm thả lá rơi theo dòng”(Tr.54)
        Có phải thi sĩ đi tìm vần thơ từ sáng sớm đến tối chiều, từ đầu Xuân đến cuối Đông phải nát lòng bởi cái lá rơi kia cứ theo dòng thời gian bất tận, làm sao níu giữ lại đây:
             “Suy tư bạc trắng mái đầu
             tình yêu phụ bạc trắng màu nợ duyên
             Anh nghèo bạc trắng tay tiền
            em xe hoa trắng lời nguyền trắng bay” (Tr.37)


      Nói đến Chao Sóng là nói đến suy tư nặng trĩu chất chồng khó thoát ra cái vòng tình ái trăm năm. Nhưng đâu phải thế, biển mặn kia cứ dạt dào sóng vỗ bá víu bãi bờ, lòng biết ơn trân trọng:
             “Người này bám người kia cùng cực
             anh bám em giàu thêm tứ thơ
             Như phong lan cuộc đời sống bám
             sẽ trả lại hương-cây thơm nhờ” (Tr.16)
       Cái tâm của mỗi người là hướng thiện, tri ân. Vay chỉ một trả đến mười thấy chưa đủ. Hạnh phúc đến với em, với bạn, với đời là hạnh phúc đến với mình. Giữa Biển Tình* mênh mông có Sợi neo* nào khẽ chạm đến đáy sâu bí ẩn ấy, anh phải núp mình dưới Cành đời* mong tìm chút bóng mát ấp iu, nỗi bức xúc cũng không nguôi:
            “Ta khóc một mình
            đời vẫn vô tình
            Kéo về từng trận
            lá úa điêu linh” (Tr.22)
     Đọc Chao Sóng của HTP thật sự là sóng đâu chao, bởi anh cảm nhận Em hoa mộc* trong trắng lắm, xinh xắn lắm, chẳng ngại ngần anh mạnh dạn chia phần:
           “Người ta giàu có mong chia của
            anh chỉ hồn thơ chút chẻ đôi
            Tặng đời một nửa-em một nửa
            còn lại tình anh túi rỗng chơi” (Tr.10)
       Thi sĩ yêu tình và quý người hơn ai hết, 66 bài thơ trong Chao Sóng cứ dập dờn rồi đọng lại dư âm khi ta đọc đến nó. Quả sầu lắng đọng nào ai dám khơi gợi vết sẹo hằn sâu che lấp chôn vùi, nhưng câu từ cứ tuôn chảy trên mỗi trang thơ anh khác nào vết dầu loang thấm dần để rồi nắng mưa phai nhạt, nhường chỗ cho sắc xuân ấm áp rực rỡ hơn:
             Em đã về đây trải sắc xuân
              sớm chiều vàng nắng tối vàng trăng
             Thơ anh vàng mộng ai vàng áo
             cây điểm chồi xanh em điểm vàng” (Tr.70)
      Bốn câu thơ trên là đoạn cuối bài Tình mai đã khép lại tập thơ Chao Sóng của Hồ Thế Phất.
                                                     12/3/2010 

________________
(*) Tên
 các bài thơ trong tập.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét