TÌNH YÊU CÁI BÓNG NHÂN GIAN
của Nguyễn Thị Phụng
TÌNH YÊU CÁI BÓNG NHÂN GIAN
Trong
từ vựng tiếng Việt, cái bóng thật đa tầng, thoắt ẩn thoắt hiện từ sự quang hợp
nguồn của tự nhiên, của con người ở nhiều góc độ khác nhau. Nên khi chạm vào
cái bóng trong bài Thơ Đọc Trên Nền Guitar của Trần Viết Dũng tặng NT. về
cuộc giao lưu online trên facebook của Nam Thi: “@ Giới thiệu bài thơ “Thơ đọc
trên nền guitar”, cảm tác và đề tặng của thi sĩ đồng hương Trần Viết Dũng cho
bài thơ và bức tranh cùng tựa đề của tôi đăng hôm qua “Cái bóng của trái tim 80
(1).” (Xem thơ và tranh ở phần bình luận. NT).Cảm ơn Trần Viểt Dũng. Mời các bạn
cùng thưởng thức ”... Có là khoảng
cách địa lí, lại đồng hành một trái tim chân-thiện-mĩ của thi nhân đang đàm
luận với một thi nhân về cách sẻ chia trong quan niệm “Thác là thể phách, còn là
tinh anh”, cái tinh anh trú ngụ của Nguyễn Du ngày ấy và bây giờ giữa thời công
nghệ thông tin, nếu không phát huy nội lực sáng tạo dễ dàng bị AI chi phối.
Biết rằng họ đồng quê và trưởng thành bên dòng sông Côn lưu trữ trầm tích văn
hóa từ đầu nguồn, năm tháng khẽ rung Thơ Đọc Trên Nền Guitar thể lời hạ
du sông hát về Tình yêu cái bóng nhân gian:
Thơ Đọc Trên Nền Guitar
tặng NT.
Trái
tim
và
cái bóng không tuổi
bé
như hạt sương cuối mùa
mong
manh đầu ngọn cỏ
Những nhịp hồi hộp đi qua chiến tranh
đi
qua những cuộc tình
những
cuộc chia tay
những
bệnh viện trắng mùi thuốc sát trùng
và
những đêm dài
Trái tim ấy
một
ngày nào đó sẽ dừng lại
như
chiếc đồng hồ cũ
ngừng
đếm tháng năm
nhưng
cái bóng của nó thì khác
Từng chuỗi lo âu, hạnh phúc
trải
dài qua những chân trời không có bản đồ
qua
biển xanh
qua
những đỉnh núi
qua
những người tôi yêu
và
những người đã khuất
Cái bóng ấy
không
già đi
bằng
những yêu thương
bằng
những giọt nước mắt
bằng
những bài thơ viết giữa khuya
và
những lời cầu nguyện âm thầm
Có những chiều
trái
tim mỏi mệt
đập
rất khẽ và bừng sáng như cánh thiên thần mang tiếng hát em
bằng
câu thơ chạm vào miền sâu thẳm,
khi
chuông giáo đường ngân giữa hoàng hôn
và
ngôi sao đầu tiên xuất hiện
Rồi một ngày
trái
tim
trở
về cát bụi
nhưng
cái bóng của nó bay đi,
như
tiếng chuông ngân mãi
sau
khi bàn tay đã rời khỏi dây chuông
Như hương trầm còn ở lại sau khi ngọn lửa đã tàn,
như
một bài thơ
còn
được ai đó đọc
vào
một buổi chiều rất xa
Trái tim ngừng đập
nhưng
tình yêu
thì
không,
nó
chỉ đổi đôi cánh khác
để
tiếp tục cuộc hành trình
về
phía những vì sao
(04.06.2026
/ Trần Viết Dũng)
Khúc hát ẩn trong ca từ không thể thưởng thức bằng thanh âm, mà câu thơ hòa nhịp trái tim thành giai điệu trong chín khổ thơ tự do. Thể chín bậc thang nghiêng nghiêng nâng bước chân lên xuống nghỉ ngơi và vội vã thường ngày của đồng bào ta.
Hình ảnh
trái tim trong bài thơ là nhịp thở hiện hữu, đang cân bằng sự sống đời người,
là sự thật của một nhân vật trữ tình được ví như cái bóng không tuổi. Quả trái
tim không còn là đời sống sinh học nữa, đến lúc cũng phải chậm và dừng, đó là
hạnh phúc có được duyên sinh sẽ nhận được duyên tử, thật an yên khi con người
đủ nhận ra vòng xoay của tạo hóa.
Nếu khổ
thơ thứ nhất lúc này “trái tim, cái bóng,
hạt sương” ấy sẽ mong manh dễ vỡ trên đầu ngọn cỏ, nhưng đã thành điểm nhấn
hình tượng của bài thơ. Trong nhịp thở khổ thứ hai tiếp theo, khẳng định hành
trình nếm trải từ thời thanh xuân, nhịp hồi hộp đi qua chiến tranh giữa lằn tên
mũi đạn, ấy là sự lựa chọn biết dấn thân cho lí tưởng sống của mình, đến những
cuộc tình hò hẹn gặp gỡ trao duyên, để rồi giờ lại đón nhận cơn đau nhức nhói
thể chất, cùng trăn trở không nguôi của “những đêm dài”:
“Trái tim/ và cái bóng không tuổi / bé như hạt sương cuối mùa/ mong manh đầu ngọn cỏ
Những nhịp hồi hộp đi qua chiến tranh/ đi qua những cuộc tình/ những cuộc chia tay/ những bệnh viện trắng mùi thuốc sát trùng và những đêm dài”.
“Những đêm dài” không chỉ là bệnh lí người già mất ngủ, hẳn sự tồn tại ở nhân vật trữ tình trong bài thơ ôn lại kỉ niệm đã qua, có dấu ấn nào trong đời đã sống và đã yêu với tình yêu chân thành trọn vẹn chưa. Và ở họ có một điểm tương đồng nào đó trên bước đường văn hóa nhân sinh, sự tồn tại đời người không còn là thước đo thời gian, tuổi thọ nữa. Họ chữa lành tâm hồn mình trong cách tự truyền năng lượng tích cực cho nhau, thể ánh mặt trời bừng tỉnh đầu ngày và lưu lại cái ráng đỏ chiều hôm, bằng những câu chuyện thường nhật cả tứ thơ giao lưu trên net. Đầy lòng biết ơn và trân quý với tất cả những ai đã từng toàn tâm, toàn ý, tử tế và bao dung và hoàn thiện nhân cách. Trái tim ấy, cái bóng ấy theo mạch cảm xúc của Trần Thi sĩ tạc một bức tranh ngôn từ, nhịp của đêm dài để thẩm thấu qua biển xanh, màu xanh đặc trưng sâu thẳm bao la, qua những đỉnh núi trên tận cùng của vững chãi kiên định, há ngại gian nan vất vả cũng tất cả vì con người với một tình yêu nhân bản đủ độ dài đường biên phóng khoáng vô cùng bền bỉ, khôn nguôi:
“Trái tim ấy/ một ngày nào đó sẽ dừng lại/ như chiếc đồng hồ cũ/ ngừng đếm tháng năm/ nhưng cái bóng của nó thì khác
Từng chuỗi lo âu, hạnh phúc/ trải dài qua những chân trời không có bản đồ/ qua biển xanh/ qua những đỉnh núi / qua những người tôi yêu/ và những người đã khuất
Cái bóng ấy/ không già đi / bằng những yêu thương / bằng những giọt nước mắt ”
Chiếc đồng thời gian đời người sẽ phải dừng, nên Trái tim ấy, Cái bóng ấy không ngụy tạo hay trì hoãn níu kéo, mà đó chính là vẻ đẹp chân lí của thiện nguyện, nhận ra cách dừng kịp thời đúng lúc cùng san sẻ cho nhau. Nhưng phải được tiếp nối, duy trì lan tỏa. Mọi gò bó cảm xúc dẫn đến nghèo nàn của ích kỉ, tham sân si dễ dàng vồ vập. Nỗi niềm thi nhân không giới hạn: “Từng chuỗi lo âu, hạnh phúc/ trải dài qua những chân trời không có bản đồ/ qua biển xanh/ qua những đỉnh núi/ qua những người tôi yêu/ và những người đã khuất ”. Thế giới này, đất nước này, quê hương này đã chọn ta, ta đã từng nương tựa vào nhau để sống. Đó là lòng tri ân. Hẳn Cái bóng ấy/ không già đi trong bài thơ của Trần Viết Dũng là nguồn cội tâm hồn gửi vào tâm hồn tươi trẻ, truyền thông điệp xanh là món quà thi nhân đơn sơ, chân thành đến vậy: “bằng những bài thơ viết giữa khuya/ và những lời cầu nguyện âm thầm”
Khi một
trái tim thi nhân sẵn sàng đón nhận sự thật của sinh tử là hạnh phúc đời người.
Mọi rào cản nói điềm gở cũng chỉ là nuối tiếc thường tình. Đã biết chọn con
đường sống sẵn sàng cống hiến và hi sinh, thì sự ra đi thanh thản tất yếu của
sinh lão bệnh tử kia mà. Còn là chiêm nghiệm về thái độ và ứng xử với môi
trường cuộc sống. Dự báo không là miễn cưỡng, mà cách đón nhận tình yêu từ cha
mẹ ban tặng hình hài, lớn lên và trưởng thành trách nhiệm, hẳn đã trọn vẹn một
đời làm nên gia đình và xã hội trong kí ức ngân vang:
“Có những chiều/ trái tim mỏi mệt/ đập rất khẽ và bừng sáng như cánh thiên thần mang tiếng hát em/ bằng câu thơ chạm vào miền sâu thẳm,/ khi chuông giáo đường ngân giữa hoàng hôn/ và ngôi sao đầu tiên xuất hiện
Rồi một ngày/ trái tim/ trở về cát bụi/ nhưng cái bóng của nó bay đi,/ như tiếng chuông ngân mãi/ sau khi bàn tay đã rời khỏi dây chuông
Như hương trầm còn ở lại sau khi ngọn lửa đã tàn,/ như một bài thơ/ còn được ai đó đọc/ vào một buổi chiều rất xa”
Thật
tình tôi muốn đọc đi đọc lại đoạn thơ theo nhịp đời thi nhân được phát thảo
rung lên bừng tỉnh: “Có những chiều/ trái
tim mỏi mệt/ đập rất khẽ và bừng sáng như cánh thiên thần mang tiếng hát em/
bằng câu thơ chạm vào miền sâu thẳm,/ khi chuông giáo đường ngân giữa hoàng
hôn/ và ngôi sao đầu tiên xuất hiện... Rồi một ngày... rất xa”. Cũng sẽ dần đến không một ai
chối cãi bởi đó cũng là ưu ái cho mỗi người.
Đến
khi đủ nhận ra vẻ đẹp của cái bóng ấy nơi cuối đời mình: “Trái tim ngừng đập/ nhưng tình yêu/ thì không,/ nó chỉ đổi đôi cánh
khác/ để tiếp tục cuộc hành trình/ về phía những vì sao” không chút suy tư,
bàng hoàng và nghiễm nhiên tất yếu về tình yêu cuộc sống trải qua đầy thi vị
trong bể rộng sông sâu. Đoạn thơ cuối khép lại như chuỗi hành trình Độc hành ca (2) từ khởi đầu
và kết thúc dầy mãn nguyện.
Thơ Đọc Trên Nền Guitar của Trần Viết
Dũng đầy rung động nỗi lòng với cuộc đời vị lão thành Nam Thi. Sự ngưỡng mộ và
kính trọng bậc tiền bối thăng hoa trong bài thơ chín khổ, mỗi khổ chính là một
câu cho nhịp thơ rơi dòng, theo cung bậc gợi tả đầy cảm hứng từ nguồn cội “Sự
phát khởi của thơ là lòng người” (Lê Quý Đôn) mà ra. Căn nguyên của sự phát khởi
để làm nên bài thơ cảm tác trữ tình độc đáo Thơ Đọc Trên Nền Guitar như chữ của Nam Thi: “Tôi thường nghĩ rằng Trần Viết Dũng như khe suối, dòng sông thầm lặng chảy.
Nhưng dòng nước nào cũng xôn xao, trăn trở. Ai có duyên, có tâm sẽ nghe được tiếng
lòng, tiếng hát, mời gọi thiết tha của dòng sông bằng ngôn ngữ của gió, của trăng,
của quá khứ, hiện tại và vị lai.” Hẳn từ bài thơ Cái bóng của trái tim của
Nam Thi, với cả trường từ vựng liên kết:
trái tim, cái bóng, những vì sao, tiếng hát,
tiếng chuông và không gian, thời gian, ... duy trì đã là nét riêng của chính
tác giả. Thì ở Trần Viết Dũng đã làm phép thử hóa thân vào trái tim và cái bóng
ấy làm nên phong cách sáng tạo. Trở lại sự tĩnh tâm, đọc lại nguyên tác và cảm tác,
cho ta dựa vào câu Kiều Nguyễn Du lí giải: “Mỗi người mỗi vẻ, mười phân vẹn mười”.
Cái vẻ đẹp thuần khiết ở tâm hồn thi nhân cho ta trở về thực tại: “Thích một
bài thơ là thích một con người đồng điệu” (Hoài Thanh)
04.06.2026 / Nguyễn
Thị Phụng
(1). Cái
bóng của trái tim
Tôi
vẽ trái tim và cái bóng của nó
Trái
tim 80
Thực
mà không thực
Không
tồn tại mà sống.
Trái
tim già nua và yếu ớt
Nhưng
cái bóng của nó lớn hơn
không
giới hạn
như
tình yêu
Phi
không gian và thời gian
Tinh
khiết như ánh sáng
Khi
trái tim nhỏ nhoi và cái bóng bao la của nó
Cùng
đập một nhịp bồi hồi
cùng
hơi thở của thơ
và
rộn ràng tiếng hát của em
bay
lên với đôi cánh ánh sáng
Hoàng
hôn vang tiếng chuông ngân
vọng
từ thiên thu bất tận
từ
tít tắp những vì sao
Anh
sống với cả trái tim và cái bóng của nó
Trái
tim già nua một ngày sẽ ngừng đập
nhưng
cái bóng không có tuổi vẫn còn
“Thác
là thể phách
còn
là tinh anh” (Kiều)
4-6-2026 / NT
(2) Tên bài thơ của Nam Thi


.jpg)

