Thứ Hai, 9 tháng 3, 2026

LẶNG LẼ MÀ THI VỊ với Buồn của Tống Ngọc Hân, cảm nhận của Nguyễn Thị Phụng

 

LẶNG LẼ MÀ THI VỊ
        với Buồn của Tống Ngọc Hân

 

 

          Có thể nói không gian thơ facebook cũng phần nào thu hút bạn đọc mỗi ngày lướt nhanh. Chính lời đề từ đã làm tui dừng lại, rồi tấm tắc:

Tống Ngọc Hân: Mình là người viết văn, nhưng cũng thi thoảng buộc phải viết ra cái gọi là thơ. Mình thấy thơ là điều gì đó xuất hiện trong cảm xúc mà không được báo trước:

Gửi ace bạn bè một ví dụ:

BUỒN

Có những lúc nỗi buồn như hạt giống

quăng giữa cằn khô vẫn nảy nở, đâm chồi

lớn thành cây, thành vô tình bóng mát

một trưa hè, ve khóc xanh tôi...”

                            (21.06.2021)

          Buồn- thường là tâm trạng tiêu cực, có cảm giác bứt rứt khó chịu trong cơ thể muốn có cử chỉ hành động nào đó, hay cảm thấy cần phải làm một việc gì đó. Tống Ngọc Hân đã có sự lựa chọn cho riêng mình mà sẻ chia. Việc sẻ chia trên thế giới mạng hiện nay là vô cùng tận. Phần nào vượt thoát ấm ức kia, của ngày hôm qua thể cơn mưa làm dịu khí trời oi bức, còn ngày mai như thế nào- chưa biết. Chỉ biết hôm nay có được thư thả riêng mình. Thơ đã cứu rỗi tâm hồn nhà văn đầy sáng tạo.

      Tống Ngọc Hân sáng tạo nỗi buồn trong một tứ thơ bốn câu suy luận rất biện chứng thể khách quan, nhưng chủ thể nỗi buồn lại là nét riêng của chị. Tôi không dám phá vỡ tứ thơ ra từng câu, dễ dàng mất đi liên cảm xúc thăng hoa.

        Ngay câu đầu, trong cách ví nỗi buồn như hạt giống. Thường hạt giống là mầm gieo cho sự sinh tồn phát triển. Ấy vậy hạt giống của chị là nỗi buồn cơ. Có ai đi gieo nỗi buồn như chị. Chẳng thể cày ải, làm đất bón phân, mà giữa cằn khô vẫn nảy nở đâm chồi đến lạ:

           Có những lúc nỗi buồn như hạt giống

             quăng giữa cằn khô vẫn nảy nở, đâm chồi

       Đến hai câu tiếp theo nỗi buồn tiếp tục duy trì mạnh mẽ cứng cáp, đằm sâu tâm hồn, lặng lẽ mà phóng hoáng hơn:

           lớn thành cây, thành vô tình bóng mát

             một trưa hè, ve khóc xanh tôi...”

       Bài thơ Buồn ngỡ nét buồn hiền thục chấp nhận nỗi đau, không quẫy đạp thành lời. Tống Ngọc Hân đã cho người tiếp nhận mở ra trường liên tưởng từ khái niệm Buồn (trạng thái tâm lí, trừu tượng), - hạt giống: nảy nở, đâm chồi, thành cây, vô tình bóng mát (vật thể hữu hình, cụ thể). Để rồi, nỗi buồn đã gieo ấy lắng qua thời gian, ngộ ra chính cái đáng buồn của hôm nay đã tôi luyện được cho nhân vật trữ tình “tôi” mỉm cười bao dung độ lượng biết bao. Khi nhận ra ve khóc thì mặc ve, công việc của cây cứ xanh tỏa bóng. The thắt mà làm gì như bản năng của ve là the thắt.

       Với tứ thơ bốn câu, chỉ viết hoa ở câu mở đầu, các câu sau xuống dòng thành chuỗi gợi tả mà hàm ẩn sâu xa cho sự thức tỉnh chính mình. Đừng phung phí nỗi buồn trong thời gian hiếm hoi đời mình. Hãy xua nỗi buồn thành nguồn vui với cuộc sống này đáng yêu hơn./.

                                                                                 05.04.2022

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét