Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2011

TẢN MẠN

TẢN MẠN
Mây trời ảm đạm
xám xịt một màu
Ngàn lau phơ phất…
Thời gian trôi
Chầm chậm trong tôi…
Câu hò, điệu hát, lời ru,…
Thánh tha thánh thót, não nuột xé lòng,…
Nửa tỉnh nửa mơ…
Thiên đường địa ngục!
Chốn trần gian
Vĩnh hằng:
Con người- câu chuyện- vầng trăng
Tròn
Khuyết.
Lại an ủi, vỗ về,…
Trong tôi, trong thơ,…
Lời chào!
             10.2005/ NTP

NGUYỄN THỊ PHỤNG VỚI THUYỀN VÀ BIỂN XUÂN QUỲNH


Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

MỘT KHOẢNG TRỜI QUÊ TA

MỘT KHOẢNG TRỜI QUÊ TA
Khoảng trời Tuy Phước hôm nay
Áo hoa thắm sắc hương bay nồng nàn
Đường quê rợp bóng thênh thang
Ôi sao mà cứ rộn ràng bước chân
                 *   *   *
Chiều thu bóng đã nghiêng sân
Bồi hồi nhớ đến Khu Đông năm nào
Bờ tre giếng nước cầu ao,…
Giặc càn đốt phá chiến hào đứng lên
Ngàn cây súng, triệu mũi tên
Xông vào giữ lấy trọn quyền tự do
                *   *   *
Bao năm Tuy Phước đến giờ
Quê hương là cả bài thơ tâm tình
Nước về Tú Thủy đẹp xinh
Con đò Tùng Giản ngắm mình bến trăng
Gò Bồi hương mắm biển Đông
Câu hò lay động nắng hồng sương đêm…
Mênh mông ruộng lúa Lạc Điền
Cánh cò như thể đường viền chân mây
Lòng vui vui mãi đong đầy
Chất cao thêm núi Hoàng Mai vững vàng
               *   *   *
Đường quê rợp bóng thênh thang
Ôi sao lại cứ rộn ràng bước chân!
                    04.8.2006/ NTP