Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2017

TÌM HIỂU THẾ GIỚI THẦN KÌ

                                  TÌM HIỂU THẾ GIỚI THẦN KÌ

         (Đọc Truyện đồng thoại trong Văn học Việt Nam của Lê Nhật Ký, NXB Giáo dục Việt Nam-2016)
         Những tác phẩm văn học thiếu nhi nằm trong nội hàm văn học nói chung vẫn là vấn đề cần quan tâm đối với người sáng tác. Từ tinh thần thượng võ của một Lỗ Tấn: “Quắc mắt coi khinh ngàn lực sĩ/ Cúi đầu làm ngựa đứa nhi đồng” chủ đích ấy đã khó, còn lĩnh vực nghiên cứu cho ra đời Truyện đồng thoại trong Văn học Việt Nam của Lê Nhật Ký, NXB Giáo dục Việt Nam-2016 phải là người tâm huyết yêu trẻ, yêu nghề thật đáng trân trọng.
        Với Truyện đồng thoại trong Văn học Việt Nam của Lê Nhật Ký, qua từng chương mục giúp cho người tiếp nhận tường tận chuyên sâu về cách hiểu Truyện Đồng thoại đầy cảm hứng bắt nguồn từ diễn trình Đồng thoại Việt Nam hiện đại  mà giáo dục học sinh ở bậc Tiểu học cũng như học sinh đầu cấp THCS, hay trong quá trình tích hợp cũng cần thiết cho người thầy dạy văn.

        Thế nào là truyện đồng thoại? Tiến sĩ, nhà giáo, nhà văn Lê Nhật Kí đã giới thiệu ở chương 2(tr.23) bao gồm Thuật ngữ Truyện đồng thoại trong Văn học Việt Nam hiện đại và được xem như một thể loại văn học cho trẻ em. Nói một cách ngắn gọn đồng thoại là thể truyện cho trẻ em, trong đó loài vật và các vật vô tri được nhân hóa để tạo nên một thế giới thần kì, thích hợp với trí tưởng tượng của các em. Để có những tác phẩm hay, người viết am hiểu thế giới loài vật gắn liền với môi trường xung quanh từ những mẫu chuyện nhỏ đến những truyện ngắn không quá 5000 từ, những Cuộc thi viết cho Thiếu nhi đã quy định. Lí do, phù hợp đặc điểm tâm sinh lí lứa tuổi. Hiện nay, tuổi thơ các em khác với thời chúng ta ngày xưa, khi khoa học công nghệ thông tin đến tận cùng ngõ hẻm, nhanh tốc độ hơn những trang sách miệt mài, buộc phải tư duy cao. Chính điều đó, Lê Nhật Ký đã tỉ mỉ hướng dẫn phân tích cặn kẽ từ Những nhân vật đến Cốt truyện, từ Chất thơ đến Phong cách tiêu biểu cũng như sự Đóng góp của truyện đồng thoại Việt Nam hiện đại trong việc nghiên cứu của mình.
         Trở lại đề tài nghiên cứu về Truyện đồng thoại trong Văn học Việt Nam hiện đại của Lê Nhật Ký:
       *Thứ nhất, phân biệt truyện đồng thoại với một số thể loại khác đã nêu (tr.41, 42) cần lưu ý:
       -Với truyện cổ tích loài vật, truyện đồng thoại hiện đại có mối quan hệ hết sức chặt chẽ. Về cơ bản, truyện cổ tích loài vật thực chất đồng thoại dân gian, giữ vai trò là cội nguồn phát triển của đồng thoại hiện đại. Ví dụ Truyện Trê- Cóc. Còn đồng thoại có hệ thống nhân vật phong phú, đa dạng hơn. Nội dung không giới hạn trong phạm vi giải thích, đặc điểm tự nhiên của loài vật mà mở rộng miêu tả thế giới tự nhiên, đời sống xã hội, qua đó đưa ra những bài học giáo dục cần thiết cho trẻ em.
        -Với truyện ngụ ngôn:
          Về dung lượng thường rất ngắn gọn, dao động trong khoảng 60 từ đến 300 – 500 từ, không mô tả , không giải thích vòng vo, tỉ mỉ,… chỉ bao hàm một tình huống của loài vật, sự việc con người nào đó với nội dung nhằm dẫn đến những kết luận về đạo lí về kinh nghiệm sống. Chẳng hạn truyện ngụ ngôn Thầy bói xem voi, Con cáo và chùm nho. Còn đồng thoại là cả một câu chuyện có mở đầu đến kết thúc. Ví dụ Dế Mèn phiêu lưu kí của Tô Hoài với nội dung lời tự bạch của một chú dế con từ nông nỗi đến khi trưởng thành.
       -Với truyện loài vật: Ở điểm giống nhau đều lấy loài vật làm đối tượng miêu tả, phản ánh. Nhưng Truyện loài vật tả thực. Còn đồng thoại nhân hóa nên ngoài những tác phẩm văn xuôi còn được chuyển thể thơ, kịch, phim,…
       *Thứ hai, trong truyện đồng thoại Việt Nam hiện đại không thể thiếu Cảm hứng hiện thực và thông điệp giáo dục luôn mở ra hai thế giới tự nhiên và xã hội (tr.73,74,…) “nhằm bồi dưỡng mở rộng hiểu biết cho các em về thế giới tự nhiên xung quanh mình”(tr.75). Bên cạnh ấy, thế giới loài vật cũng có những số phận. Những dẫn chứng tiêu biểu: “Trước năm 1945, Tô Hoài có truyện Ba anh em nói về nỗi khổ của hai chú chó Vện và Đen khi luôn phải nhận những trận đòn  khủng khiếp từ ông chủ.”(tr.76). Hay Tiểu hổ phiêu lưu của Nguyễn Quang viết về những con mèo bị bán sang bên kia biên giới (tr.77). Còn riêng cảm hứng về đời sống xã hội được tác giả phân tích từ Thế giới tuổi thơ hồn nhiên trong sáng đến Đời sống dân tộc “từ thung lũng đau thương ra cánh đồng vui”(tr.78- 84) rất chi tiết tiêu biểu.  Theo Nguyễn Nhật Ký, qua những truyện đồng thoại đã là những thông điệp nâng cao cảm xúc các em về vẻ đẹp tâm hồn: lòng nhân ái là một giá trị làm nên cuộc sống tươi đẹp, tình yêu quê hương là nét đẹp của nhân cách, phải có lí tưởng cuộc sống, những đức tính tốt như khiêm nhường chăm chỉ, cần tránh thói tật xấu tham lam ích kỉ,… Phải nói rằng ở từng đề mục, từ việc phân tích tác giả còn nêu dẫn chứng cụ thể dễ dàng cho người tiếp nhận văn bản (tr.92).
       Phần cuối, từ việc xây dựng nhân vật, cốt truyện và nghệ thuật kể, cũng như chất thơ cần có trong truyện đồng thoại Việt Nam hiện đại qua những phong cách tiêu biểu như Tô Hoài, Võ Quảng, Viết Linh, Trần Đức Tiến, … (Tr.110- 222). Đứng về góc độ nghiên cứu của Tiến sĩ Lê Nhật Ký, giảng viên Trường ĐHQN, người đã  tận tâm, tận lực, tận tình, đâu chỉ “ …mong muốn chia sẻ kết quả này cho anh chị em sinh viên ngành Giáo dục Tiểu học và Giáo dục Mầm non  trong việc học tập bộ môn Văn học thiếu nhi theo quy định của chương trình đào tạo hiện hành”(tr.03) trong Lời nói đầu đầy khiêm tốn. Qua mỗi luận đề phân tích, có luận chứng làm rõ luận điểm đề ra mang tính định hướng. Tôi còn cho rằng đây là phần cơ bản thiết yếu dành bạn đọc, nhất là các cây bút trẻ muốn chuyên sâu trong việc sáng tác về Truyện đồng thoại Việt Nam hiện đại. Với lại ở mảng Văn học Thiếu nhi nói chung, trong đó Truyện Đồng thoại tuổi thơ không thể thiếu.
       Thay lời kết sau khi đọc Truyện đồng thoại trong văn học Việt Nam hiện đại, Lê Nhật Ký đã đóng góp một phần không nhỏ công trình nghiên cứu Văn học dành riêng cho thiếu nhi, cảm kích tấm lòng người thầy chuyên sâu lĩnh vực đào tạo, tôi xin trích phần đầu mục Xây dựng những câu chuyện cảm động về cuộc sống(tr.174): “Văn học thiếu nhi ưu tiên nói nhiều về cái đẹp, cái tích cực; Cái xấu, cái ác tuy có được nói đến song rất mức độ. Trong suy nghĩ của người sáng tác, trẻ em vốn hay bắt chước nên không gì hơn là lấy cái đẹp để định vị vào tâm hồn các em, xây dựng cái nhìn tích cực về cuộc đời”./.
13/10/2017.

Nguyễn Thị Phụng 

Thứ Tư, 8 tháng 11, 2017

.HOA HẬU ĐÊM BÃO DÔNG., thơ Nguyễn Thị Phụng

HOA HẬU ĐÊM BÃO DÔNG.
Người dân Vạn Ninh đang chờ tin tức người thân  trong biển
sau cơn bão số 12


Hãy bắt đầu bằng những điều mới mẻ đi* nghen
Chuyện xé lụa ngày xưa**
Chuyện cuộc thi chân dài ngày nay
Cân bằng đáp số.

Cái đẹp từ tấm lòng rộng mở
Giá cả bao nhiêu chẳng thể tính bằng vàng
Cái vàng lương tâm thánh thiện giàu sang
Hơn cả vòng đo ngực nở, eo thon, mong giòn,
sau lớp vải thưa cặp đùi bóng nẩy.
Tàu cá sau cơn bão


Mẹ ơi, đêm nay, con đã rút tên mình
khỏi cuộc thi Hoàn Vũ
Bởi ngoài kia bão tố thét gầm
Con trở về cùng bè bạn ngư dân
Nhặt mảnh thuyền rơi, che tấm tôl chắn gió,…
Biết bao người vùi trôi trong biển khổ
Sao nỡ lòng sống chết mặc bay
Con bắt đầu từ những ngày gian khó
Hoa hậu đời mình đâu cứ phải đăng quang./.
06.11.2017/ NTP
___________
*Thơ Trần Quang Khanh
**Tích trong Đông Châu liệt quốc.


Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2017

NÓI VỚI THỦY TINH, thơ Nguyễn Thị Phụng

NÓI VỚI THỦY TINH, thơ Nguyễn Thị Phụng
Một chiếc tàu chở hàng trú vào biển QNh.


Chàng có thể dùng quyền uy hô mưa gọi gió
Bù những ngày nắng đổ nứt chân chim
Thế vì ai chàng hiện nguyên hình tâm bão
Có phải Mỵ nương
- hoa hậu đại dương bỏ rơi chàng theo Sơn Tinh lập nghiệp
cây cà phê, cây cao su,… đóa dã quỳ tha thiết
nơi miền cao thú hiếm lại càng say…
Chàng lụy nàng phát bệnh hoạn ngây ngây
Cố rượt theo mấy tiếng đồng hồ 
lướt ngang mà thuyền tan, nhà nát
Phật, Chúa cũng bó tay
Mặc con dân hốt hoảng
Đưa tiễn người thân về đất xa trời…


Bão lên ngôi
Phút chốc bão ngậm ngùi:
“Ta phải giũ sắc, giũ tình, 
giũ danh vọng, đồng tiền đi liền khúc ruột
giũ tất cả bởi tuổi già sức kiệt
đời vô thường- ta gieo gió gặt dông
trả lại bình yên con dấu chứng nhân
tự mình ta phán xử”./.
06-11-2017/NTP

Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017

MƯA CỨ ĐỔ BUỒN VƯƠNG, thơ Nguyễn Thị Phụng

MƯA CỨ ĐỔ BUỒN VƯƠNG  
                                     
Biết nước mềm ngại chi mưa cứ trút
Mắt bão nhòe càng quét chẳng tiếc thương
Tốc mái nhà xiêu cây ngã chổng chênh
Phận cam, bưởi, chuối, hoa, lá cành xơ xác,...
Cây trên rừng đổ về chắn đập nước
  
Chưa hết đâu những bàn chân khẩn cấp
Cứu hộ đê
Thông cửa đập Thạnh Hòa 
Dạt bèo cây chắn
Chẳng kịp, thôi rồi
vực xoáy lại cuốn trôi!                    
Đêm từng đêm...
Em nằm nơi đâu ngồn ngộn giữa hạt rơi
Lênh láng mênh mông trắng đồng xám xịt
Mực nước chiều nay(04.11.2017) tại Thanh Hòa
và bên kia bờ đang cúng người đã mất chưa tìm được xác


Gió chẳng lặng
Cây chẳng ngừng
Đập Thạnh Hòa day dứt
Biết nước mềm mưa cứ đổ buồn vương… 
04/11/2017 - Nguyễn Thị Phụng

Thứ Bảy, 28 tháng 10, 2017

ĐƯỜNG ĐỜI CHÔNG CHÊNH (Chốn bình yên để khóc- Phạm Kim Sơn)

Văn chương Bình Định

                   
 ĐƯỜNG ĐỜI CHÔNG CHÊNH
(Đọc tập Chốn bình yên để khóc, truyện ngắn Phạm Kim Sơn, NXB Văn hóa- Văn nghệ, 2015)
      Đáp số đường đời thường trải qua chặng chông chênh như những nhân vật trong truyện cổ tích, nhưng không có bàn tay của đấng siêu hình nào phù trợ, họ tỉnh táo kịp nhận ra giá trị cuộc sống đích thực có được là ở tự chính mình. Phải chăng tập truyện ngắn Chốn bình yên để khóc của Phạm Kim Sơn (NXB Văn hóa- Văn nghệ, 2015) thuyết phục người đọc đâu chỉ ở motip từ cấu trúc hình thức mới để chuyển tải nội dung mới về hiện tượng xã hội. Nếu không phát hiện, ngăn chặn kịp thời chẳng khác nào độ ẩm lâu ngày là cơ hội cho những nấm dại tự do kia tràn lên mặt đất, nhiễm khuẩn lây lan ảnh hưởng đến văn hóa gia đình nền tảng xã hội.
     Có thể nói trong mười một truyện ngắn, Phạm Kim Sơn lại chọn Chốn bình yên để khóc làm tựa đề tập truyện đủ khẳng định hạnh phúc con người đâu phải tự dưng có được, phải vượt qua những “tấn trò đời” trước mắt là mua vui cho thiên hạ, sau mới là công cụ cho mưu cầu lợi ích cá nhân, và hơn thế nhằm đẩy con người vào đáy vực xã hội. Đến lúc này làm gì có chốn bình yên để khóc. Bởi ngay trong gia đình, nếu chưa kịp lắng nghe, hay không muốn lắng nghe, đó là sự ngông nghênh bất cần và buông thả tuổi trẻ, để dẫn đến tình huống trớ trêu mà chính nhân vật “tôi” gần phút cuối cũng đủ tỉnh táo nhận ra “Cuộc trò chuyện của những kẻ “săn hàng” khiến tôi rợn người. Cơn say bay biến. Tôi nhẹ nhàng bật chốt cửa. Là toilet nam! Có lẽ vì quá say nên tôi vào nhầm. Ơn trời!” Và cho cái kết thật dễ thương “Ừ, thì khóc! Khóc để có thể quên đi những chuyện đáng buồn. Để gột rửa. Để biết rằng ngày mai mình vẫn còn một con đường để đi”(Chốn bình yên để khóc). Đây chỉ là một trong những thông điệp nhỏ về sự tha thứ và biết tự điều chỉnh tính cách cá nhân mà nhà văn muốn sẻ chia trong truyện ngắn đầu tiên.
         Còn trong Đường đời chông chênh , ta gặp cặp đôi “Nguyệt” và “gã”có chung ước mơ xây tổ ấm gia đình trong tương lai. Gã lên thành phố không ngoài mục đích kiếm tiền, từ việc bị bóc lột công lao động, đến bị mua chuộc, bản chất thật thà đã sa vào việc vận chuyển hàng cấm. Còn Nguyệt vào đại học có thánh thiện, hiểu nhầm, ghen tuông mù quáng đã đẩy nàng rơi vào cạm bẫy “Mã Giám sinh” và từ đó bế tắt. Con đường mà nhà văn mở ra cho nhân vật Nguyệt là ý thức chống chọi thoát thân bảo vệ mình, mà lỡ tay gây án mạng. Cuối cùng họ thành những phạm nhân ngỡ như không lối thoát, nhưng chính nơi trại giam đã cải tạo hướng nghiệp họ sớm hoàn lương. Nếu như ai đó bảo rằng con đường ta đi đến đầy ắp hương thơm và sắc đỏ hoa hồng, tôi có thể đồng ý. Nhưng có điều đằng sau hương sắc là chông gai thử thách, định kiến xã hội, dư luận xôn xao. Ý nghĩa giá trị cuộc sống đàng hoàng khó phân bố công bằng cho hệ tư tưởng những con người khi những nhận thức còn ám ảnh. Điều đó nhà văn đã lập luận đoạn đối thoại để tìm ra câu trả lời từ nhân vật “gã” trưởng thành trong trại giam “…Đó là cách giúp họ xóa đi mặc cảm, hòa nhập với cộng đồng. Cuộc đời vốn cay nghiệt. Nhưng biết rộng lượng với người cũng là rộng lượng với chính mình, anh bạn trẻ à!”, mở ra cái kết thật có hậu đầy ý nghĩa “Họ phải nổ lực nhiều để không rơi vào bế tắc. Cửa trại tù đã khép lại sau lưng. Phía trước họ là cuộc đời. Đường đời chông chênh, cay nghiệt, có sai lầm, có trả giá, nhưng không có con đường nào là tận cùng”.
       Không có con đường nào là tận cùng. Mà đúng vậy. Muốn có cây hạnh phúc phải tự tay vun trồng, chăm bón, vin cành cắt tỉa thường nhật. Đôi khi cây hạnh phúc gia đình là món quà, của biếu từ người lớn sắp đặt theo mục đích quyền và tiền. Chấp nhận luôn kèm theo sự cam chịu an phận cho cái gọi là trật tự của một gia đình “nề nếp” kiểu “phu xướng phụ tùy”, phụ nữ luôn là nạn nhân, như nhân vật “nàng”(Như chưa từng được khóc, tr.27) biết vượt ra phạm vi bức tường rạn nứt, tìm con đường sống đúng đắn. Phải chăng là một quyết định sáng suốt tự giải phóng bản thân mình.
       Cách tự truyện về mối quan hệ tình cảm qua văn bản trên internet trong Làm thế nào để biết nàng là cave (tr.39) chủ đề quen thuộc, lại rất mới. Từ trong lời thoại nhân vật thiên về trữ tình, đó có là sự thật hay không: “Đời em ghét biến cố! Nhưng tránh sao được hả anh? Anh khác với những người em thường gặp. Anh kiệm lời nhưng biết làm người khác ấm lòng. Nghề của em là phải che giấu thân phận mình. Càng nhiều càng tốt. Vậy mà em lại trải lòng với anh hết trơn. Sẽ thật nguy hiểm cho em nếu anh là công an. Mà em đùa vậy thôi. Anh trông giống nhà văn hơn. Vì nhà văn thường có cái nhìn cảm thông”. Chính sự cảm thông ấy, nhà văn trăn trở muốn được sẻ chia với bạn đọc “Hãy luôn đặt câu hỏi, rằng mình sẽ làm gì khi rơi vào hoàn cảnh xấu nhất? Chắc chắn mỗi người sẽ tìm thấy câu trả lời thỏa đáng để nhìn cuộc đời bằng ánh mắt dịu dàng hơn, đỡ cay nghiệt hơn. Tôi tin rằng, dù ở nơi được coi là tối tăm, bụi trần vẫn luôn có một góc khuất đã và đang neo giữ tâm hồn của mỗi con người.” Và luôn sẵn sàng nghĩ  tới nàng. “Nghĩ tới một lối đi khác dành cho nàng” đó là công ăn việc làm khi chủ quán cà phê sân vườn đang cần người tin tưởng giao công việc. Đọc hết Làm thế nào để biết nàng là cave ta thấy chỉ từ một thế giới ảo, nhưng thoát ra ngoài họ vẫn là những con người thật, đang tồn tại quanh ta. Vì thế “tôi”, người luôn quan tâm có trách nhiệm với mỗi thành viên trong cộng đồng, yêu thương và giúp đỡ…
Nhà văn Phạm Kim Sơn


      Phải nói rằng, nếu Phạm Kim Sơn là nhà văn trẻ trong mười năm nay anh đã xuất bản ba tập truyện ngắn, và lại càng già hơn cách xây dựng cốt truyện và gọi tên nhân vật đưa vào các tình huống đối lập có gì một chút đắn đo, nghi ngờ, rồi dè dặt, ngây thơ trước cuộc sống vất vả thường ngày để nâng cao vẻ đẹp về lòng thương người, sự năng nỗ vốn có ở Nhi, bên cạnh hai “cô gái” đội lốt nhà sư đi lừa niềm tin của người dân trong truyện Trưa và Tối (tr.67). Ta còn có một lão Thiền đã giúp “gã” nhận ra giá trị văn hóa tinh thần ở mỗi làng quê, hay nói cách khác đó còn là nơi che chở, tỏa bóng, kết nối nghĩa tình của dân làng cần gìn giữ và trân trọng: “Ngồi dưới bóng mát của cây sanh, lọt thỏm giữa những người xa lạ nhưng hồn nhiên, mến khách, gã thấy mình như hòa chung trong không khí vừa thâm nghiêm, trầm mặc, vừa ấm cúng, chan hòa với những người dân làng Vạn. Cảm giác ấy đến nhẹ nhàng như hơi thở. Như bản năng. Như từ lúc sinh ra và lớn lên, gã đã là con dân của làng Vạn. Tự dưng, gã thấy ý định mang cái cây về thành phố bán cho đại gia lắm tiền là một hành động ngu ngốc và báng bổ. Cây vốn sống tự do giữa thiên nhiên. Cây mọc từ đất. Vươn lên trời cao. Tỏa bóng. Chở che. Kết nối. Giữ giềng mối cho xóm làng, họ mạc. Cho những người của ngày hôm qua, hôm nay và cho những đời sau. Nó là thứ tài sản vô giá của người dân làng Vạn chứ đâu phải cho riêng gì gã, lão Thiền hay  vị đại gia nào đó.”(Không chỉ là cây, tr.73). Rồi có không khí làng quê được đô thị hóa lại ào ạc trong sinh hoạt, mà con người còn kịp chấn chỉnh để gìn giữ nhân cách mình trong truyện ngắn Gió lạ (tr.111).
        Chưa hết đâu. Nhà văn còn bóc trần mọi ngóc ngách lối rẽ của đàn ông như Tường trong cư xử vừa “nam quyền” đầy bạo lực (Như chưa từng được khóc, tr.27); Như “anh”, người chồng lí tưởng, khôn khéo tế nhị trong kịch bản có ý nghĩa sâu sắc mà tác giả miêu tả chi tiết trong việc cắt nghĩa hình tượng cặp đôi nhân vật đồng lõa giữa “anh và cô gái”(Ngoại tình, tr.87); Lại có “anh” bị “… ám ảnh của thứ tình yêu pha lê, mê muội hay vì bất trắc của cuộc đời mà người trong cuộc không vượt qua được? Tôi không biết! Chỉ biết rằng, thỉnh thoảng người đàn ông vẫn tìm đến quán. Ngồi vào góc quen. Im lặng trong hoài niệm cùng với li cà phê đen không đá của mình” (Giá anh đừng minh bạch với em…, tr.101); Lại có đàn ông ngỡ như đấng trượng phu mà dè dặt, toan tính bên cạnh Hương, trái tim phụ nữ dễ xúc động, nhưng cũng đủ nhận ra lẽ phải, việc nên làm.(Em phải về thôi, tr.129).
         Có lẽ Chốn bình yên để khóc chính là những trang đời được Phạm Kim Sơn đưa vào trang văn bằng cách xây dựng hệ thống tình tiết khác nhau nên không có sự trùng lặp ở mỗi cốt truyện nào. Cách miêu tả, kể, hay cả đối thoại, nội tâm của nhân vật không nhẫn nha mà chắc lọc từ những câu văn ngắn một vài từ ngữ, đến những câu văn dài trọn vẹn để phát họa tính cách nhân vật trong một thời điểm giữa một không gian nào đó.  Chốn bình yên để khóc mãi đọng lại trong lòng người đọc vỡ òa về thời tuổi trẻ nông nỗi dại khờ, một chút kinh nghiệm ứng xử đối với người thân, bạn bè,… Và còn gì hơn sự chia sẻ cùng cảm thông khi cơ nhỡ, lỗi lầm. Xích gần bên nhau để yêu thương và hàn gắn các bạn ạ!...
                                                             NTP.


Thứ Tư, 25 tháng 10, 2017

THƯƠNG CHỊ của Nguyễn Thị Phụng

THƯƠNG CHỊ
                Tưởng nhớ chị ba tôi

Chị trở về với anh trên con đường rải vàng cánh cúc
Tiếng kinh kệ a di đà… buông, giục
khóe mắt cay cay
Bên chị có các con, các em, các cháu,…
Chông chênh lối nhỏ ngang đời

Phía sau xe chị đi


Chị ơi, tám mươi năm cuộc người!
Nhớ bao lần chị kể
Tuổi thơ vấp ngày cơ cực
Năm mười bảy chưa biết tình yêu
Rồi theo chồng cư trú
Thành phố Ban Mê hơn nửa thế kỉ rồi
Giáp Dần, Rằm tháng bảy đâu nguôi
Trắng khăn tang, một mình chới với
Tay bế, tay dìu sáu con thơ dại
Tuổi xuân qua tháng ngày bương chải
Sum vầy cháu con…

Tránh sao một mình gồng gánh
Lâm bệnh tuổi già đớn đau
biết không cưỡng ý trời
“Chừng nào em Phụng lên thăm…”
như lời trăng trối
Em
Nghẹn nước mắt rơi
Lời tiễn chị
Chị ơi!...

Từ nơi chị an nghỉ nhìn ra.


Đã cuối thu đâu, còn đến bốn tuần
Vội vã chi sáng nay khóm dã quỳ se sắt
Những hạt ban mai lất phất
Bám vào nỗi nhớ tóc xanh…
24/10/2017- NTP.

Chủ Nhật, 15 tháng 10, 2017

DƯỚI VÒM XANH

DƯỚI VÒM XANH




Dưới vòm xanh nhà tầng, nhà trệt,…
mái tranh vàng ấp ủ trái tim xuân
Dưới vòm xanh đường mòn, lối nhỏ,…
đường vinh danh tên họ.
Này là đường bay không trung,
này đường hầm qua núi,
con đường mặt nước mênh mông,…
Dưới vòm xanh những quy định riêng chung:
Đường rẽ trái, đâm ngang,
đường rẽ phải, một chiều, cao tốc,…
Sự thật thế gian có nhiều con đường cố chấp:
Lại cấm dừng, quay đầu, quá tải,… lạ chưa!
Dẫu biển chỉ đường lồ lộ giữa nắng mưa
Cứ thẳng hướng hay vòng vèo
đều về thành Rome phía trước…
Dưới vòm xanh còn lắm đường mưu chước
Đèn đỏ…
báo dừng…
Chọn tuyến mà thông…
                    16.3.2014